Đọc truyện Chồng Thật Thiên Kim Là Đại Lão Toàn Cấp (Tổng Tài Siêu Cấp Giàu Có Là Chồng Tôi) của tác giả Lâm Miên Miên đã hoàn thành được update tại Truyentr.vn Kết quả, một đêm kia Quý Minh Sùng lại tìm đến cô, hèn mọn bắt lấy cô không buông, khàn khàn giọng Audio Truyện "Lấy Chồng Giàu Không Yêu Mình" Full (Hoàn) Thành) Được Chọn Lọc Bởi AudioBox. Nghe Đọc Truyện Hay Mọi Lúc Miễn Phí … Nguồn: Bạn đang đọc truyện Chồng Yêu Khó Chiều của tác giả Cửu Khanh Quân. Bảy năm trước, mối tình đầu của Tô Noãn Cẩn biến mất với lời hứa như gió thoảng mây bay: "Đợi đến khi anh trở lại, em sẽ trở thành cô dâu xinh đẹp của anh.". Tô Noãn Cẩn kết hôn Truyện Cười 69. Truyện cười vui nhất tuần (P170) : Bí quyết ngồi không vẫn có lương Tôi nói luôn: "Vậy thần hãy tìm cho con một người đàn ông đẹp giai và giàu có để lấy làm chồng!". Vị thần vụt biến mất, một tia chớp vút lên trời. Mấy phút sau thần trở Lấy Chồng Nhà Giàu Tập 2, chắc chắn sẽ dạy cho bạn nhiều bài học, về cách sống âm thầm và mạnh mẽ trong cuộc đời, trong tình thương, lẫn cả trong tình yêu. Tìm kiếm Đăng nhập Danh mục Chữa lành tâm hồn 0 Sách nói 22 Sách nói 22 Truyện đọc 8 Phát triển bản thân 0 Bí quyết kinh doanh 1 Hạt giống tâm hồn 0 Truyện thiếu nhi 13 Linh dị 31 Linh dị 31 Kén rể giàu Nhà nọ có người con gái đến tuổi lấy chồng, nhưng lão bố chưa kén được chàng rể nào vừa ý cả. Ai lão cũng chê là nghèo và sợ người ta moi tiền của lão. Lão bèn đóng một chiếc thuyền chèo khắp nơi tìm chồng cho con. 8oy0YL. Đánh giá từ 10 lượt Chọn chồng giàu hay nghèo là băn khoăn hàng đầu của mọi cô gái khi đứng trước ngưỡng cửa hôn nhân. Các cô gái, hãy nhớ rằng “sai một ly, đi một dặm”, tuyệt đối đừng mang tuổi thanh xuân của mình ra làm phép thử. Cùng theo dõi truyện Lấy Chồng Giàu của tác giả Phạm Hương Lan để có thêm trải nghiệm thiệu truyện ngôn tìnhTuyết Liên chính là hoa khôi của làng. Cô đẹp như chính tên của cô vậy, thiếu nữ xinh xắn, rực rỡ như bông hoa xinh đẹp vừa nở, nụ cười tươi đến loá mắt. Làn da trắng mướt, đôi mắt to tròn linh động, mái tóc xoăn nhẹ tự nhiên, thân hình nẩy nở, đầy sức sống, bất cứ lúc nào cũng hấp dấn tầm mắt của mọi người..Cô như đoá sen trắng giữa làng nhỏ thô sơ này, mọi thứ xung quanh dường như chỉ là đầm lầy để tôn lên vẻ đẹp của đẹp quá cũng có thể mang tội...Sắc đẹp khó cưỡng của cô rất có thể sẽ mang lại tai vạ cho cô và gia đình... Mời quý vị và các bạn cùng lắng nghe câu chuyện ngôn tình Lấy Chồng Giàu của tác giả Vô Danh, qua phần diễn đọc của MC Mộc Nhi. Chúc quý vị và các bạn có những phút giây thật thư giãn tại Lưu ý Bạn có thể vừa nghe vừa bình luận đánh giá truyện mà không làm gián đoạn âm thanh Hiện chưa đánh giá cho truyện này, hãy là người đầu tiên đánh giá truyện _Tuyết Liên, để anh xách nước giúp Liên, để anh hái vải giúp cho, em ra kia ngồi Liên, uống nước này.....Cô gái mỉm cười rạng rỡ như bông hoa xinh đẹp tự tin khoe mình dứơi ánh mặt trời đáp lại sự giúp đỡ nhiệt tình của đám trai Tuyết Liên_ chính là tên gọi của tôi, người đựơc mệnh danh là hoa khôi của như đóa sen trắng nở giữa đầm lầy mênh mông. Làn da trắng, đôi mắt to tròn, mái tóc xoăn nhẹ tự nhiên, thân hình thon gọn vòng nào ra vòng đấy khiến đám thanh niên không khỏi mỏi mắt ngắm nhìn, ngày đêm tranh nhau mượn cớ giúp nọ giúp kia để có cơ hội tiếp cận tôi làm cũng chả ái ngại gì, những lúc đó chỉ vui vẻ cười thật tươi giao đám việc nặng nhọc đó cho đám thanh niên kia. Họ thích giúp thì để họ giúp, dù sao cũng đâu phải do tôi nhờ vả gì đâu, đấy là họ tự nguyện cơ mà, hơn nữa họ khi làm việc họ còn rất vui. Mặc dù đựơc giúp đỡ nhiệt tình nhưng mẹ tôi vẫn luôn cằn nhằn" Con đó, đừng việc gì cũng ỷ lại vào đám con trai trong làng đi. Con không sợ người ta dị nghị sao"Những lúc như vậy, tôi chỉ biết cười cười nhìn mẹ đáp" Cũng đâu phải con muốn là họ cứ giành làm đó chứ. Mẹ xem cả làng này có ai được như con không, mẹ không tự hào khi có đứa con gái xinh như con thì thôi, đằng này mẹ còn sợ bị người ta dị nghị"_ Con đó, con gái con đứa đừng có mà kiêu ngạo như vậy. Nói với mẹ con được chứ ra đường không đựơc nói thế nghe không. Người ta nghe rồi đánh giá không Vâng. Con biết mà, mẹ yêu đừng buổi chiều như thường lệ, tôi cùng với Lượng_ người bạn sát vách, cũng là người bạn cùng tôi đi qua những năm tháng tuổi thơ đến nhà ông chủ Dương làm công việc thu hoạch cái chốn thôn quê này, ai mà chả biết đến ông chủ Dương chứ. Giàu có nổi tiếng cả một vùng, tiền ăn mấy đời không hết, đất đai nhiều đến độ chim bay mỏi cánh không hết đã làm việc ở vườn vải này bao năm rồi, ấy vậy mà lần nào cùng Lượng vào đây, tôi đều chăm chú quan sát, suýt xoa khen ngợi, đôi khi chạnh lòng tôi còn thầm nhủ "Ông trời thật bất công. Tại sao một người xinh đẹp như mình lại phải đi làm công cho người khác cơ chứ. Mình nhất định phải tìm cách để đổi đời"_Ế, Ê... Mày làm gì vậy. Hỏng hết vải Lượng gọi lớn kéo tôi thoát ra khỏi dòng suy nghĩ miên man. Tôi chợt hỏi bâng quơ_ Bao giờ tao mới thoát khỏi cảnh làm thuê này nhỉ. Bao giờ hoàng tử của đời tao mới xuất hiện cầm quả vải rụng dứơi đất ném thẳng vào trán tôi rồi nói_Tỉnh chưa. Chưa tỉnh tao tặng quả nữa cho tỉnh hẳn. Hoàng tử mày nghĩ cuộc đời này nó giống truyện cổ tích chắc. Không đâu, thiếu gia, công tử giàu họ đều lấy người môn đăng hộ đối, giúp ích cho việc làm ăn của gia đình họ thôi, chị Hương cũng là một ví dụ điển hình đó, mày lấy đó mà làm gương, đừng vọng tưởng nữa, những người như chúng ta muốn bước chân vào nhà giàu không dễ đâu, làm dâu nhà giàu lại càng khó hơn. Người như chúng ta kiếm đủ ăn, đủ mặc là may lắm rồi, mau ngồi dậy làm việc đi đừng ở đó mơ mộng hão huyền Lượng nói, tôi tức lắm liền nổi đóa nói_ Không. Tao không giống chị Hương. Tao thông minh, xinh đẹp lại còn là hoa khôi của làng, tao không thể giống những người con gái khác đựơc. Tao nhất định sẽ làm thiếu phu nhân, mày cứ đợi đó mà nói chắc nịch, đầy tự tôi thường bảo " Con vua thì lại làm vua, con sãi ở chùa lại quét lá đa. Người nghèo như chúng tôi thì làm sao mà cứơi đựơc người giàu cơ chứ. Mà có cưới đựơc chắc cũng sẽ lấy phải người không ra gì, không xấu xí, ăn chơi thì cũng bệnh tật ốm đau, vũ phũ. Tốt nhất vẫn là nên lấy người tương xứng, không cần quá đẹp trai chỉ cần chăm chỉ chịu khó, yêu thương vợ con là được"Tôi thì không nghĩ vậy, tôi luôn tin rằng một người như tối chắc chắn sẽ lấy được một người chồng vừa đẹp trai lại giàu có. Và rồi cơ duyên cũng đến, ông trời quả không phụ lòng mong mỏi cuối cùng cũng cho tôi gặp đựơc hoàng tử của đời anh. Anh chính là Hiếu_cậu chủ của gia đình họ Dương, con trai của ông chủ Dương_ chủ vườn vải mà tôi làm thuê. Trong một lần hái vải về muộn, tôi tình cờ gặp đựơc anh đang bị thương nằm ngất đi trên đường. Trời thì tối, đường đi tối om, vắng tanh không một bóng người, phải gắng sức lắm tôi mới có thể kéo lết anh về đựơc đến vườn vải_ Tuyết Liên, để anh hái giúp Liên, uống nước đi. Khăn cậu qua kia đi. Chỗ này có tôi với Tuyết Liên đựơc rồi.......Sau ngày đựơc tôi cứu, Hiếu bắt đầu tìm cách tán tỉnh tôi. Mặc dù trong lòng đã đổ hắn ầm ầm nhưng ngoài mặt tôi vẫn ra vẻ làm cao, tỏ ra dáng vẻ nửa gần nửa xa, khiến anh ta điêu đứng không Tuyết Liên, em xuống đi để anh lên hái cho. Cao thể em hái sao đựơc, cẩn thận không lại Sao thế đựơc. Cậu chủ đừng nói vậy ông bà chủ nghe đựơc lại đuổi việc rồi. Không nói, không nói. Tất cả nghe em, em xuống đi. Chúng ta ra kia nói chuyện một có đựơc không. Tôi giả bộ lưỡng lự, nghi ngại nhìn Thôi nào. Làm mãi cũng phải nghỉ ngơi uống ngụm nước chứ. Xuống đi, đừng ngại, anh cho đuổi hết mấy người làm gần đây ra khu vườn phía Tây rồi. Không có ai nhìn thấy em lười biếng đâu mà nốt chùm vải gần đưa cho Hiếu, tôi cẩn thận leo xuống, phía dưới Hiếu luôn miệng bảo tôi cẩn thận, hai tay đưa lên trước đỡ tôi khỏi ngã. Khi gần chạm đất, tôi cố ý giả bộ trượt chân, hét ầm lên, Hiếu giật mình đưa tay chộp ngay lấy người tôi. Quá bất ngờ, cả hai ngã nhào ra đất, người tôi nằm đè lên người anh, tôi ngại ngùng chống tay muốn đứng dậy. Nào ngờ, Hiếu lại vòng tay qua lưng kéo sát người tôi lại người anh, lực tay tuy không quá mạnh nhưng cũng đủ khiến tôi một lần nữa nằm đè lên anh, lần này khoảng cách giữa cả hai dường như bằng không, môi tôi chạm vào môi anh, mặt tôi đỏ rần rần lên, tim đập thình thịch như trống đánh liên hồi, tôi ngại ngùng đưa tay muốn đẩy anh lần nữa nhưng không đựơc. Tay trái anh đặt sau gáy, cố định không cho tôi nhúc nhích cũng như chạy thoát. Đầu lưỡi anh cuốn lấy lưỡi tôi, nhẹ nhàng mà thành thục từ từ, từ từ hút hết những mật hôn đầu vụng về mà ngọt ngào, anh buông tôi ra, cười cười nói_ Em hôn vụng về đỏ ửng vì ngại, tôi đáp_ Em... Đây là nụ hôn Vậy sao. Anh cười cũng là lần đầu đó. Vậy là lần đầu của anh và của em đều dành cho nhau, chúng ta thật là có sao. Sao em thấy anh hôn thành thạo Có những thứ thuộc về bản năng, không cần ai dạy đàn ông bọn anh cũng biết. Không tin em có thể cũng là biết điều không đứng đắn. Tôi ngượng ngùng đưa tay đẩy anh ra, không để tôi kịp chuẩn bị Hiếu liền đưa tay nắm lấy tay tôi giật ngược lại về phía anh. Cả người được anh ôm trọn vào người yêu anh nói ấm áp vang vọng trên đầu, ánh chiều tàn rơi trên vai anh, hắt vào gương mặt điển trai càng làm anh thêm hấp dẫn. Trái tim tôi nổ tung lên từng hồi, trong lòng không ngừng gào thét, chỉ muốn hét lên thật to "Em đồng ý. Em đồng ý".Nhưng lòng tự tôn của một thiếu nữ không cho phép tôi làm điều đó, từ nhỏ mẹ đã dạy tôi là con gái phải dịu dàng, hiền thục, nết na dù có thích ai, ghét ai cũng không đựơc thể hiện ra mặt lúc nào cũng phải dịu dàng, hòa nhã đối xử tốt với mọi người, có như vậy mới không bị người ta đánh giá là con nhà không ra gì. Bởi vậy, dù đã đổ xiêu vẹo trước lời tỏ tình ngọt ngào của anh, tôi vẫn ngượng ngùng, e thẹn nhỏ giọng đáp " Vâng"Gió hiu hiu thổi, vài chiếc lá trên cây nhẹ nhàng rời cành bay lượn trong không ánh hoàng hôn đỏ rực, vòng tay dịu dàng ôm trọn lấy tôi vào lòng. Ngày hôm đó, tôi cứ ngỡ anh chính là hoàng tử, còn tôi chính là nàng lọ lem trong chuyện cổ tích, chờ đợi 18 năm cuối cùng cũng gặp được người đàn ông của đời mình. Mãi đến sau này khi trải qua tất thảy những vui, buồn, hạnh phúc, cay đắng tôi mới chân chính hiểu ra rằng cổ tích không có thực trong đời thường. Thiên sứ hay ác quỷ khoảng cách rất mong mảnh, chỉ cần xảy chân một cái, chớp mắt vạn vật đều tan ngày ấy, tình cảm giữa chúng tôi chính thức tiến lên một bước mới. Anh yêu thương và chiều chuộng, tôi muốn gì, thích gì anh đều cố gắng làm hoặc mua về cho tôi. Duy chỉ có tình yêu của chúng tôi, từ đầu đến cuối anh đều giấu giếm không cho một ai biết đến sự tồn tại của nó, ngay cả Lượng, Hiếu cũng không đồng ý cho tôi nói với cậu ý. Những cuộc gặp gỡ vụng trộm, những đêm ân ái cuồng nhiệt khiến chúng tôi ngày càng xích lại gần nhau hơn. Thời gian đầu, mọi thứ vẫn ổn, cho đến một ngày khi nhìn thấy anh tay trong tay, cười nói vui vẻ với người con gái khác, tôi như người say chợt tỉnh giấc, chợt nhận ra mối nguy hiểm đang rình rập xung quanh tình yêu của chúng đó, trên đừơng đi đến gặp anh tôi đã suy nghĩ rất nhiều, nghĩ xem bản thân phải nói sao, phải làm gì để anh đường đường chính chính công khai tình cảm giữa chúng tôi. Tôi không phủ nhận, tình cảm tôi dành cho anh không phải hoàn toàn xuất phát từ tình yêu, bởi đâu đó trong trái tim tôi, điều kiện tiên quyết để tôi để mắt cũng như đồng ý yêu anh chính là tiền bạc và gia sản nhà anh. Tôi không nghĩ việc yêu một người con trai giàu có là gì là sai, cảm giác có tiền bên cạnh thật an toàn. Bởi vậy, dù có ghen tuông nhưng tôi vẫn luôn lý trí, vẫn biết bản thân phải làm gì, ra sao để không tuột mất con cá lớn khỏi Em tới rồi à. Anh nhớ em quá. Vừa thấy tôi, Hiếu liền lao tới ôm hôn tới tấp. Vốn đang giận, tôi khó chịu đưa tay đẩy anh ra, giọng hờn dỗi_ Anh đừng động vào em. Em không muốn dùng chung đồ với người khó hiểu nhìn tôi, hỏi_ Em nói gì còn hỏi, chiều nay anh đi với ai. Trên phố còn cười nói vui vẻ, bộ dạng thân mật, bây giờ còn tỏ vẻ không nhìn tôi, rồi như nhớ ra gì đó, Hiếu khẽ "À" lên một Em nói Thu sao, cô ấy là Thu, hàng xóm sát vách nhà anh, giống như em với Lượng đó. Phụ huynh hai nhà cũng qua lại thân thiết lắm, nhà lại gần nhau nên bọn anh chơi với nhau khá thân. Tuy nhiên, anh chỉ coi Thu như em gái thôi, người anh yêu chỉ có em. Em không tin à, vậy anh thề cho em xem Con, Dương Minh Hiếu, xin thề...Không để anh nói hết câu tôi vội bịt miệng anh lại trách_ Đựơc rồi. Em tin anh. Thề độc gì Anh chỉ muốn em tin anh Vậy bao giờ anh định công khai chuyện chúng ta, hai đứa mình yêu nhau cũng lâu rồi Giờ chưa phải anh nói vậy, tôi liền nổi đóa lên_ Không phải lúc, không phải lúc... Lúc nào cũng không phải lúc. Anh định để em chờ đến bao giờ nữa. Em nói anh biết, em không phải giống mấy cô gái anh từng quen, ngu ngốc để anh xỏ mũi đâu. Anh muốn cưới em thì cứ nói thẳng, đừng có vòng xem em kìa. Tính cách nóng nảy như vậy mà em đòi làm thiếu phu nhân hay sao. Em cũng biết nhà anh mà, chuyện lập gia đình đâu phải bản thân muốn là đựơc, anh còn phải bàn tính với bố mẹ nữa chứ. Em phải cho anh thời gian, đợi sau này anh tiếp quản cơ ngơi nhà họ Dương, lúc đấy anh có tiền, có quyền rồi, không còn phụ thuộc vào bố mẹ nữa anh nhất định sẽ đừơng đường chính chính dùng xe ô tô 4 chỗ đón em về nhà anh nói tôi cũng xuôi xuôi, gì chứ ở quê tôi, lấy chồng mà đựơc đi xe ô tô là oách lắm. Thời bây giờ đâu có như bây giờ, cả làng may ra mới có một con xe máy, hiếm lắm mới có ô tô về làng. Nói đâu xa, ngay như bản thân tôi, 18 năm sống trên đời mới đựơc nhìn thấy ô tô có hai lần chứ có nhiều nhặn gì đâu, giờ đây nghe thấy người yêu hứa hẹn mai sau sẽ đón tôi bằng xe ô tô nghe nó cứ sướng gì đâu. Bao nhiêu buồn phiền, hờn dỗi tiêu tan sạch. Tôi nũng nịu, áp sát người vào lòng anh, bàn tay mềm mại, lả lướt lượn lờ trên từng thớ thịt rắn rỏi. Đêm đó, lại là một đêm không ngủ, hơi thở hòa vào hơi thở, tiếng rên rỉ, tiếng thở dốc hòa tan, trộn lẫn vào nhau mãi đến khi trời hửng sáng những âm thanh ái muộn khiến người khác phải đỏ mặt kia mới dần biến trận hoan ái kịch liệt, tôi mỉm cười hạnh phúc dựa vào lòng anh ngủ mà không hay trời cao đang nổi cơn giông tố Truyện Lấy Chồng Nhà Giàu của tác giả Triệt Dạ Lưu Hương là một câu truyện thuộc thể loại ngôn tình đam Mỹ, Văn học phương Đông. Lộ Tiểu Phàm bần hàn, chân quê, học nửa chừng bỏ, lại được gả vào nhà quyền quý chốn kinh đô làm con ngỡ là miếng thịt từ trên trời rơi xuống, rồi sau mới hiểu hóa ra cậu bị cắm sừng. Tuy vợ không được như ý, nhưng may sao cậu có một ông anh vợ như ý, xuất thân cao quý, vừa đẹp vừa tài, học hành cũng là trường đại học danh tiếng, nổi trội cả thành tích học tập lẫn đạo đức. Bối Luật Thanh… quả thực là đối tượng để cậu ngưỡng vọng. Về mối quan hệ hết sức tốt đẹp với Bối Luật Thanh, Tiểu Phàm từng mong muốn biết bao nhiêu. Chẳng qua cậu không ngờ, mọi suy nghĩ ấy ra chỉ có cậu đơn phương thôi.

lấy chồng giàu truyện