Xuyên Thành Nam Chính Bạch Nguyệt Quang, Chương 107, . thanh âm hình như có chút phiêu xa: "Ta nhớ được vị kia thượng thần gọi ngươi Nghiên Nghiên, nghiên, xu sắc cũng, nhưng là thật sấn ngươi." lại cố tình lộ ra cổ nồng đậm tà khí sức lực, "Ta không tức giận ."
Xuyên Thành Cao Nguy Sư Tôn Sau Ta Ngược Hướng Kịch Bản Xuyên Thư Sư Tôn Văn Mơ Tưởng Kịch Bản Ta , chương 338 của tác giả Vân Phi Tà cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại sstruyen.vn.
AdGOo. - Bạch bạch bạch… Ưm… á… - Âm thanh nhỏ nhẹ đều đều và phát ra liên tục trong phòng một thanh niên ế lâu năm, phòng của một thanh niên mê truyện, mê hentai chính hiệu. Trong phòng đang diễn ra cảnh song tu cực kỳ kịch liệt của một cặp trai gái, song tu cực mạnh khiến rung chuyển toàn bộ giường. Cảnh song tu đấy là nói cảnh trên màn hình máy tính. Còn phía đối diện màn hình máy tính thì thanh niên ế vừa xem, vừa waytay với chiếc quần lót đen xì của chị hàng xóm. - Ta raaaaa …“phụt…phụt…” - Đó là âm thanh cuối cùng vang lên trước khi thiếp đi sau một ngày hắn ra bảy lần. ……… - Aaaaa… sảng khoái! Lâu lắm rồi, ta mới ra nhiều thế. – Hắn mắt mở, mắt nhắm, miệng vẫn còn ngáp dở những vẫn cố nói về cảm nhận sau lần ra vừa nãy. Bỗng dưng, hắn cảm nhận được có gì đó hơi khác lạ, mùi trong căn phòng hắn đang ở tự dưng có chút khác với phòng hắn bình thường. Hắn liền lấy tay dụi dụi mắt và cố mở to mắt để nhìn xung quanh thì liền ngạc nhiên thốt lên - Ơ! Ơ! Cái gì thế này? Ta… đang ở đâu đây? Mà y phục ta đang mặc này là y phục cổ trang sao? – Hắn thủ nhìn y phục mình đang mặc liền ngẩn người nói. Dừng lại một lát, hắn tiếp tục thốt lên “Sao…sao…tự nhiên tay chân ta lại ngắn lại thế?” – Vừa nhìn hết thử y phục hắn phát hiện ra một điều cực kỳ kinh thiên động địa đó là…tay chân hắn tự co lại rồi? Khúc mắc trong lòng tràn đầy, hắn ngồi dậy, đơ ra tự hỏi - Rốt cuộc chuyện này là sao? Nương theo ánh mắt ngạc nhiên vạn phần hắn lại lần nữa khó tin nói “Mà kia là gương đồng? Oái! Thời đại này phải dùng gương bằng thủy tinh mà sao đây lại dùng gương đồng? Lạ lùng!” Nhìn kỹ vào gương đồng, hắn phát hiện ra dung mạo đã thay đổi. Dung mạo hắn lúc trước đúng là có phần soái ca thanh tú nhưng do cuộc sống chèn ép, hắn trở nên ốm yếu hơn chút nên gương mặt tiều tụy khó toát được vẻ soái ca ra. Nhưng bây giờ, hắn lần nữa quan sát lại dung mạo này vội thốt lên - Ơ! Dung mạo này…cũng đẹp được một phần của ta lúc trước đó. – Hắn xoa xoa cằm của chính mình tự nói sau đó quan sát kỹ hơn hắn không ngờ tới là dung mạo này lại sở hữu mái tóc có màu đỏ đỏ hồng hồng, rất đặt biệt. Mà mái tóc cũng được cắt ngắn, chăm sóc cẩn thận cộng thêm gương mặt có phần thanh tú nên nhìn rất ưa mắt. - Vóc dàng nhỏ nhắn này là thân hình một đứa nhóc mười mấy tuổi à? Hắn nhìn y phục, sau đó thân thể tự đoán đoán ra tình trạng của mình bây giờ. - Mà khoan, y phục cổ trang, cộng thêm gương mặt này, thân hình này cả căn phòng biến đổi lớn như vậy…Chả nhẽ, ta bị bắt cóc rồi đóng mặt nạ quay phim sao? Đeo mặt nạ là muốn che đi khuôn mặt đẹp trai của ta hay là không muốn ta nổi tiếng? Tự ảo tưởng trong giây lát sau đó hắn quay trở về thực tại hắn phát hiện. Sự thật chỉ có một đó là “Hắn xuyên không rồi?” Sau đó, hắn lại tự hỏi - Vậy, ta đang ở trong cơ thể của ai đây? Tưởng chừng là câu hỏi vu vơ sẽ không ai đáp lại hắn nhưng bỗng dưng trong đầu hắn lại có một thanh âm nhỏ nhẹ vang lên - Trần Quân Huyền! – 16 tuổi! Vừa nghe được tên, hắn liền cười cười nói - Trần Quân Huyền? Vậy là cùng tên với ta à? Như vậy, ta xuyên không rồi? Sau đó, hắn liền nhớ lại những trường hợp xuyên không như này vốn chỉ xuất hiện trong truyện hắn hay đọc, không bao giờ hắn lại ngờ tới được…hắn lại có cơ hội xuyên không! Bất quá, hắn phát hiện hắn vừa bỏ qua thứ gì đó liền hỏi lại “Có gì đó sai sai này, ai vừa nói chuyện với ta thế?” Trong đầu hắn lại vang lên thanh âm tương tự đáp “Vô Tự Thiên Thư” một vô thượng bảo vật dạng lưu trữ thông tin ai có được thiên thư là sở hữu được sự hiểu biết lớn nhất của thế gian. Nghe xong, hắn cũng cảm thấy giọng nói đang khoa trương muôn phần, sự hiểu biết lớn nhất thế gian? Đang đùa mà lại nói thật đến vậy. Nhưng mà, hắn cũng không thể không tự cảm thán lên - Ra thế, vậy đây không phải là đặc quyền của nhân vật chính sao? Ngẫm một chút, hắn lại cười lớn ha hả lên - Có được sự hiểu biết lớn nhất sao? - Có được sự hiểu biết lớn nhất trong tay…ta không vô địch! Thì ai vô địch? Nhưng mà, tiếng cười hắn còn chưa đứt thì cánh cửa phòng bật mở ra. Một thanh y nữ tử vội vàng bước vào, nữ nhân này có dung mạo xinh đẹp tuyệt trần. Nhưng mà dung mạo ấy lại toát lên hàn ý lạnh thấu xương nhưng mà lại tan bớt đi bởi sự lo lắng hiệu hữu. Nàng có một thân hình cực kỳ chuẩn, sinh cơ nở rộ, đôi chân thon gọn bước nhanh vào. Ngọc thủ nàng giang rộng ra ôm trầm lấy Quân Huyền đang ngồi đó vội nói - Huyền nhi con tỉnh lại rồi sao? Con không sao chứ? Sao lại cười một mình thế? Nàng vừa hỏi đã hỏi dồn dập thể hiện sự quan tâm ngập tràn. Nhưng mà, Quân Huyền hắn ngơ ra hỏi - Nữ nhân này là ai đây? Làm như quen ta lắm sao? Mà tự dưng lại gọi ta là thân quen thế? Đúng lúc đó, có tiếng đáp trả vang lên trong đầu hắn “Chu Linh Vân – mẫu thân của Trần Quân Huyền, là bà chủ Vân Hương Lâu.” Rồi lại thêm một đoạn kí ức truyền thẳng vào não hải hắn, hắn vì oai phong trước mấy bằng hữu, hiên ngang xung phong đi vào hang động kỳ dị, âm u mới được tìm thấy khi chơi. Quân Huyền hắn anh hùng rơm tiến tới trước hang động, dơ tay đẩy mạnh cánh cửa đá to ra. Kỳ lạ một điều là lúc mấy bằng hữu hắn gộp sức đẩy thì đều không rung chuyển được một chút xíu nào. Vậy mà bây giờ, hắn mở cửa hang động này còn chưa đến hết lực đạo thì cửa đã tự mở. Điều này làm những người bằng hữu của hắn bên ngoài ngạc nhiên cực độ, còn hắn bây giờ đang cực kỳ vui trong lòng vì được thể hiện với gái nên cứ dương dương đắc ý đi vào trong. Nhưng khi hắn vừa bước vào hang động thần bí đó thì cửa động đóng lại đến lúc này, hắn mới dần cảm giác sợ vì nơi đây quá tối tăm đi, không hề có một tia sáng nào lọt vào, không hề có một tiếng động kêu lên, đến cả một con muỗi vo ve cũng không có nữa. - Lúc đó, tôi tưởng thế là ngầu. – Hắn ôm đầu hối hận vì vừa nãy oai quá trớn lên giờ đang hối hận cực độ. Trong không gian tối tăm, âm u đấy, Quân Huyền hắn bước vào nhẹ nhàng. Nhưng không gian tối quá, hắn bị vấp ngã mất lần mới đến được nơi chính giữa hang động, nơi có được một tia ánh sáng chiếu xuống. Đang vui mừng vì hắn có lẽ đã chinh phục được hang động khủng bố này, khủng bố vì sao? Vì lúc mới vào cửa vẫn còn chưa đóng lại, hắn kịp đảo mắt nhìn thử thì nhìn rõ nét rồng phượng được khắc lên trên phiến đá cực kỳ điêu luyện, ảo diệu nhìn cứ như là thật, cực kỳ sống động. Tiếc là hắn vì quá vui mừng cộng thêm tuổi trẻ non dại không có chuẩn bị gì cả mà chạy nhanh tới nơi có ánh sáng rõ nhất thì hắn chợt bị vấp ngã. - Uỵch. – Âm thanh vang lên khi cả người hắn ngã xuống. Đúng lúc cả người hắn ngã xuống thì đôi bàn tay kia mới vô thức cứa vào một phần nào đó rất sắc bén cạnh nơi ánh sáng chiếu xuống. Khi máu hắn chảy xuống thì liền hang động biến đổi rung chuyển khủng khiếp. Độ rung chuyển của hang động bây giờ còn có thể khiến một cường giả đứng không vững nữa. Dù hang động rung chuyển cực mạnh bên trong nhưng bên ngoài lại không có chút ảnh hưởng. Cảnh tượng bên ngoài quan sát được có lẽ vẫn chỉ là cửa lớn hang động đang đóng kín. Máu hắn chỉ chảy ra một phần nhỏ nhưng chảy vào những khe nhỏ khiến cả khe nhỏ đó bùng sắc huyết. Cả hang động vốn đang tối tăm liền bừng sáng rực rỡ như được đánh thức. Quân Huyền hắn vục dậy chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì liền bị hút thẳng vào chính tâm ánh sáng, cũng là nơi chính tâm của một tế đàn. Mắt hắn mơ màng, miệng gọi tên ai đó nhưng trong vô vọng, hắn sợ rồi, hắn đến giờ sợ thật rồi. Đến lúc này, cảm giác sợ chết mới hiện trong hắn. Lúc hắn kêu trong vô vọng cũng là lúc ở dưới thân hắn một tế đàn tự hút máu hắn rồi sáng. Nhưng không phải sáng lên màu huyết như lên một màu vàng, màu vàng của hy vọng, màu vàng xuất hiện khác hẳn làm nổi bật nơi tế đàn đó. Khe huyết chảy ngược lên đến những bức tường đá của hang động liền làm các chữ không màu, không có gì đặc biệt được khắc trên tường đá biến hóa thành chữ màu vàng cổ. Chữ cổ màu vàng phát sáng lên rồi tự tách ra khỏi bức tường đá đó đứng im như đang quan sát gì đó rồi mới nhanh chóng tiến đến gần hắn, bay lên xung quanh hắn một thời gian thì cũng nhanh chóng lao thẳng vào giữa mí tâm của hắn. Khi những chữ vàng cổ thiên biến vạn hóa liên tục rồi nhập vào mí tâm hắn thì những khắc rồng phượng kia cũng như được thức tỉnh liền phá đá mà bay ra. Nhưng bay ra ở đây không phải một con rồng mạnh vô đối, hay còn rồng có thể hùng bá một phương mà lại là một long ảnh kim sắc bay ra. Ngay sau khi long ảnh kim sắc bay ra thì một phượng ảnh huyết sắc cũng hiện. Dù chỉ là hai sắc ảnh nhưng sức mạnh nó phát ra cũng đủ trấn áp vạn vật rồi. Long ảnh và phượng ảnh đều múa lượn trên đỉnh hang động liền khiến cả hang động bừng sáng rực rỡ. Mãi đến khi chữ cổ màu vàng hoàn toàn bị thu vào mí tâm Quân Huyền thì long ảnh và phượng ảnh mới dần mờ nhạt và tan biến. Còn Quân Huyền sau khi bị chữ cổ màu vàng tấn công bất ngờ thì hắn ngất lịm. Tối hôm đấy, mẫu thân hắn mới đưa được hắn ra ngoài động được rồi nhờ các đại phu đến khám. Nhưng khám xong thì đại phu chỉ lắc đầu và chuẩn đoán “Hắn sợ rằng cơ hội tỉnh lại rất mong manh.” Các đại phu chuẩn đoán như vậy như để an ủi Linh Vân thôi, còn theo quan sát thì sợ rằng hắn đã gần như sắp chết. Cứ như vậy, hắn chết lâm sàn bảy ngày. Dù biết hắn khó tỉnh lại được nhưng mẫu thân hắn lại chưa bao giờ từ bỏ hy vọng. Nàng ngày nào cũng tỉ mỉ tự tay chăm sóc hắn. Có đêm, nàng cố nán lại xem hắn có chuyển biến gì không nhưng đáp lại nàng chỉ là sự im lặng trong vô vọng. Mọi chuyện cứ vậy trôi qua thấm thoát đã sáu ngày, hắn vẫn bất tỉnh. Đến nay ngày thứ bảy, linh hồn Trần Quân Huyền từ thế giới hiện đại xuyên tới và nhập vào cơ thể này, rồi mở mắt tỉnh dậy.
Bạch bạch bạch… Ưm… á… - Âm thanh nhỏ nhẹ đều đều và phát ra liên tục trong phòng một thanh niên ế lâu năm, phòng của một thanh niên mê truyện, mê hentai chính hiệu. Trong phòng đang diễn ra cảnh song tu cực kỳ kịch liệt của một cặp trai gái, song tu cực mạnh khiến rung chuyển toàn bộ giường. Cảnh song tu đấy là nói cảnh trên màn hình máy tính. Còn phía đối diện màn hình máy tính thì thanh niên ế vừa xem, vừa waytay với chiếc quần lót đen xì của chị hàng raaaaa …“phụt…phụt…” - Đó là âm thanh cuối cùng vang lên trước khi thiếp đi sau một ngày hắn ra bảy lần. Aaaaa… sảng khoái! Lâu lắm rồi, ta mới ra nhiều thế. – Hắn mắt mở, mắt nhắm, miệng vẫn còn ngáp dở những vẫn cố nói về cảm nhận sau lần ra vừa nãy. Bỗng dưng, hắn cảm nhận được có gì đó hơi khác lạ, mùi trong căn phòng hắn đang ở tự dưng có chút khác với phòng hắn bình thường. Hắn liền lấy tay dụi dụi mắt và cố mở to mắt để nhìn xung quanh thì liền ngạc nhiên thốt lênƠ! Cái gì thế này? Ta… đang ở đâu đây? Mà y phục ta đang mặc này là y phục cổ trang sao? – Hắn thủ nhìn y phục mình đang mặc liền ngẩn người nói. Dừng lại một lát, hắn tiếp tục thốt lên “Sao…sao…tự nhiên tay chân ta lại ngắn lại thế?” – Vừa nhìn hết thử y phục hắn phát hiện ra một điều cực kỳ kinh thiên động địa đó là…tay chân hắn tự co lại rồi?
Quân Huyền hắn về tới phòng trước tiên là mở tới sáu viên đá. Khi ở Kim Thỏa Thành tình huống bất tiện hắn cũng không có mở trước, về tới phòng của chính mình an toàn Quân Huyền hắn mới bắt đá thứ nhất chính là huyền thổ chi thủy năm trăm năm tuổi. Nếu có người ngoài ở đây biểu cảm sẽ cực kỳ đặc sắc. Nhưng mà Quân Huyền hắn chứng kiến cảnh mở ra cực kỳ bình thường sau đó nhẹ nhàng thu vào một bình sứ cất vào trong nhẫn trữ thổ chi thủy năm trăm năm đúng là quý hiếm nhưng mà dùng để đúng vũ khí mà thôi. Hắn bây giờ cần hơn vẫn là thứ tăng lên thực đá thứ hai vẫn là huyền thổ chi thủy nhưng mà phẩm chất cao hơn một chút đạt tới bảy trăm năm. Quân Huyền hắn vẫn như cũ cất trước sau lại đá thứ ba cuối cùng cũng mở ra một thứ ưng ý, viên đá thứ ra mở ra Thiên Viêm Tủy. Thiên Viêm Tủy chính là thứ Quân Huyền hắn cần bây giờ. Không nói đến công dụng khác nhưng mà dùng Thiên Viêm Tủy đối với hắn tu luyện chính là muốn có bước nhảy Viêm Tủy phù hợp với những người muốn chơi với lửa như Quân Huyền a. Hoặc là ai tu luyện công pháp hệ hỏa cũng đều muốn có Thiên Viêm Tủy để tu Huyền hắn dải Thiên Viêm Tủy xung quanh xong đó ngồi xếp bằng chính giữa bắt đầu tu luyện. Còn ba viên đá còn lại chờ sau khi tu luyện xong lại bắt đầu khám Huyền hắn ngồi xếp bằng ở chính giữa mở ra Đạo Hỏa Lĩnh Vực ở xung quanh mình bắt đầu hấp thu Thiên Viêm Tủy. Thiên Viêm Tủy được Quân Huyền hấp thu có thể thấy bằng mắt thường đạo từng đạo màu đỏ bắt đầu nhập thể, theo Thiên Viêm Tủy được hấp thu Quân Huyền khí tức dần tăng, Đạo Hỏa Lĩnh Vực cũng càng thêm bùng Huyền vừa dùng tới Đạo Hỏa Lĩnh Vực bên cạnh hai phòng sư tôn và Kiêu Phong đều cảm nhận được nhưng cũng không có động thái gì. Kiêu Phong thì ngay lập tức nhắm mắt tĩnh sư tôn Quân Huyền nhìn sang cười như lại không cười. Hắn cảm nhận được đạo hỏa lĩnh vực này như lại nhớ tới chính mình năm đó cũng dùng một loại lĩnh vực áp chế thiên kiêu đương Tâm dù không nhìn thẳng Quân Huyền nhưng mà chỉ một ánh mắt cũng nói lên rất nhiều. Thiên Tâm hắn cảm giác Vũ Thánh Tông lại có hi vọng, Thánh Tông chi tranh ngũ đại tông có khả năng cầm lấy cái chức vị đó a.“Thời gian không còn lâu lắm, Quân Huyền a, ngươi cảnh giới phải tăng lên thật nhanh mới kịp.” Thiên Tâm nói xong liền thở dài. Hắn cũng từng là thiên kiêu cấp độ hắn đương nhiên rõ ràng tốc độ nhanh có thể đẩy ra sao. Nhưng mà muốn từ giờ đến thời gian đó Quân Huyền có thể chạm tới vương giả là hoàn toàn không khả thi Tâm cũng không quá để tâm nữa liền bắt đầu vào nghiên cứu trận pháp. Trận chiến quyết định ấy liền để số phận sắp đặt thôi....Quay trở lại với Quân Huyền, hắn bế quan lần này cũng không quá lâu. Thiên Viêm Tủy quá mức ít ỏi Quân Huyền hắn chỉ trong vòng hai ngày thời gian liền đã hấp thu hoàn toàn. Dù chỉ một ít Thiên Viêm Tủy nhưng Quân Huyền hắn cảm nhận được cảnh giới có phần tăng lên rõ chưa đột phá nhưng quan trọng hơn Đạo Hỏa Lĩnh Vực muốn tăng vọt về chất lượng. Đạo Hỏa Lĩnh Vực hình thức ban đầu đã có uy lăng khủng bố đè chết Lăng Quân. Nếu như tiếp tục tăng lên Quân Huyền hắn cũng không dám tưởng tượng thúc bế quan Quân Huyền hắn tiếp tục xem ba viên đá còn lại. Viên đá thứ tư mở ra lại là một quả trứng. Viên đá thứ tư này chính là viên Thiên Thư không cảm ứng được. Khi Quân Huyền hắn sử dụng thiên thư nhìn vào viên đá này chính là một mảnh đen xì không rõ ràng. Cũng vì thế Quân Huyền hắn liền nhặt lấy, chỉ là không ngờ mở ra lại là một quả rồi, viên đá đã mở ra là một quả trứng thì Tiểu Viêm lại có công việc. Quân Huyền hắn liền để Tiểu Viêm ra một góc yên ổn nằm ngủ kèm theo ấp đó Quân Huyền hắn liền tiếp tục khai phá nốt hai viên đá còn lại. Không ngoài dự đoán, viên đá thứ năm mở chính là một viên huyền tinh. Viên huyền tinh này tác dụng đương nhiên là tăng tốc tu luyện huyền lực rồi viên đá cuối cùng Quân Huyền hắn mở ra tới một gốc bảo vật. Dù chưa biết bảo vật này là thứ gì nhưng mà Quân Huyền hắn nhìn gốc bảo vật này được bảo phủ màu vàng óng ảnh, kèm theo phẩm chất cũng không tồi. Chính là Quân Huyền hắn dùng dị hỏa đốt lấy hai phút cũng không có tổn hại vật này không tầm thường chút nào nhưng mà lại không phải là hoàn chỉnh. Quân Huyền hắn trước cất vào nhẫn trữ vật sau nếu có cơ hội sẽ hoàn thiện lấy viên huyền tinh trên tay Quân Huyền hắn cũng không có ý định bước vào tu luyện. Hắn bây giờ dốc lòng tu luyện huyền lực cũng không thể trong vòng thời gian chưa đầy hai tháng tiến đến linh hư được. Thay vì tu luyện Quân Huyền hắn liền tuyển chọn đi ra ngoài một lực đã tới hậu kỳ sau khi hấp thu Thiên Viêm Tủy và tu luyện cũng đã sắp đột phá tới đỉnh phong. Quân Huyền hắn liền muốn nhân cơ hội này vừa ra ngoài đột phá vừa tìm tới hồn thú thích khỏi suy nghĩ Quân Huyền hắn liền đi ra ngoài. Muốn tìm được hồn thú thích hợp đương nhiên sẽ không tiến vào một đại sâm lâm nào đó nữa. Quân Huyền hắn lựa chọn tới nhiệm vụ đường chờ Huyền hắn tới nhiệm vụ đường đương nhiên không thu hút được ai để ý nhưng mà vị trưởng lão kia nhìn hắn tới liền nhíu mày.“Tiểu tử này thế mà không chết ?” Một huyền hư kỳ trung kỳ dám cầm thiên cấp nhiệm vụ đúng là liều mạng. Chợt trưởng lão cảm giác không chết cũng đúng. Thiên Tâm thu đồ đệ sao có thể để hắn dễ chết như vậy được khẳng định là dùng hết đồ bảo mệnh mới có thể quay Huyền hắn cũng không để ý trưởng lão này suy nghĩ. Hắn đi tới bảng nhiệm vụ nhìn qua một lượt. Ánh mắt Quân Huyền hắn liền dừng lại ở một nhiệm vụ địa cấp. Dù nói là địa cấp nhưng cũng không có đơn giản chút nào, đó là trợ giúp một tòa thành đang bị yêu thú tấn Huyền hắn vừa nhìn tới nhiệm vụ này liền quyết định chọn. Chưa xác định rõ là yêu thú nào nhưng mà Vũ Thánh Tông để lên địa cấp nhiệm vụ thì khẳng định yêu thú đó không yếu. Mà đã không yếu Quân Huyền liền có khả năng thu vào làm hồn thú phù Huyền hắn tiến tới xé lấy tờ giấy nhiệm vụ thì bất chợt cũng có một cánh tay đưa đến tờ giấy ấy. Theo bản năng Quân Huyền hắn trước tiên nhìn sang liền thấy một người quen ai khác chính là La Yên sư tỷ đã từng đồng hành cùng hắn trong hoàng giả chi tranh. Quân Huyền nhìn tới vị sư tỷ này liền cười nói “Đã sư tỷ muốn vậy liền lấy thôi.”Quân Huyền hắn mục đích chỉ là ra ngoài kiếm hồn thú mà thôi. Nhiệm vụ này không được có thể chuyển nhiệm vụ khác. Một nhiệm vụ nhường sư tỷ cũng không có gì Yên nàng cười cười cũng không có thu tay đón lấy tờ nhiệm vụ. Quân Huyền hắn vốn là định chọn nhiệm vụ khác liền thấy La Yên nhìn hắn nói “Nhiệm vụ này cần hai người, sư đệ ngươi liền cùng ta làm đi.”Quân Huyền hắn nghe vậy đương nhiên không có khước từ mà trước tiên liền gật đầu. Cầm trên tay tờ giấy nhiệm vụ La Yên đưa Quân Huyền hắn liền đọc thử lại. La Yên sư tỷ cũng không có nói sai. Nhiệm vụ này thật cần tới hai người. Nhiệm vụ đã tạo điều kiện như vậy liền không còn gì tốt hơn.“Vậy làm phiền sư tỷ chiếu cố ta.” Quân Huyền hắn nhìn nàng cười nói.“Còn làm phiền sư đệ bảo vệ ta như lần trước đây.”Hai người đã quen thuộc liền không có câu lệ chút nào, Quân Huyền một lời, La Yên cũng đáp một lời. Sau đó hai người tiến ra ngoài nhiệm vụ đường tiến tới thành trì Huyền hắn trên đường còn hỏi thăm rất nhiều về thân truyền đệ tử. Dù sao hắn cũng có khả năng tiến nhập chức vị này biết một chút vẫn liền tốt hơn a.
Phong ấn tan biến hoàn toàn. Các tông nhao nhao hành động. Dẫu đầu tiến vào là năm đại thánh tông người, sau đó các tông cũng nhanh chóng tiến theo. Xuyên qua phong ấn, tầng không gian thật như bị bóp méo không chút nào ổn định. Quân Huyền hắn cũng nhanh chóng bị không gian quấn lấy chuyển tới một nơi vào bí cảnh, nơi đầu tiên hắn tới lại là một vùng núi đầy cây cối. Theo như bản đồ, bí cảnh chia làm ba phần. Một phần bên ngoài chính là biển lớn, trên biển lớn có các hải đảo nhỏ nếu ai bị không gian đẩy tới đấy cũng thật xui xẻo. Dù sao a, bí cảnh quan trọng nhất là ở phía trung tâm mà lại bị chuyển tới rìa ngoài không xui xẻo là Huyền hắn cũng không biết điều hắn nghĩ lại là đang diễn ra trên thân Kiêu Phong cùng hai thân truyền Phong cùng hai vị kia truyền tống cùng tới một nơi đã là may mắn. Nhưng lại là trên hải đảo nhỏ, cách ra chính giữa trung tâm không rõ bao nhiêu. Ba người không dám chần chừ nhanh chóng di chuyển vào trung phần thì phần ngoài Kiêu Phong cùng hai người có mặt, phần giữa chính là một sa mạc cát. Nơi sa mạc lại có hai người thân truyền đệ tử bị không gian đẩy tới đây. Còn điểm chính giữa cũng là nơi gần trung tâm nhất là các dãy núi trập Huyền hắn được không gian đẩy tới nơi gần trung tâm nhất đương nhiên cũng không phá ngọc bội đi. Dù sao nhỡ ngọc bồi truyền tống hắn tới nơi vị sư huynh ở nơi xa tít vậy liền hỏng. Nhưng hắn ở nơi đây cũng không dám hành động quá lộ cảnh này cũng không phải như Thánh Giả Chi Địa, nơi cùng cảnh giới chi tranh dễ dàng như vậy. Nơi đây mạnh nhất hẳn là như Kiêu Phong sư huynh, Huyền Vương cảnh giới đổ xuống a ? Chính là như vậy, một huyền hư như hắn trong này quá lộ liễu liền dễ nói tới, ngoài các tông theo chính phái còn có tà đạo và yêu tộc cũng tiến vào. Bí cảnh cũng không phải một đường duy nhất. Khi ngũ đại tông cùng các tông tiến vào bí cảnh bằng một đường. Bên phía đối diện, hai thông đạo cũng được mở ra. Yêu tộc từ một đường tiến vào. Tà đạo từ một đường tiến cảnh cũng chính là tạo hóa chi tranh. Nguy hiểm trùng điệp, cơ duyên đi cùng nguy hiểm, đó là đạo lí từ trước tâm của bí cảnh là một hồ nước. Dưới hồ nước chôn dấu một cung điện lớn nhưng phải tới ba ngày sau thời gian cung điện mới xuất thế. Vì vậy, Quân Huyền hắn vẫn còn ba ngày thời gian tìm hồn thú cho chính thú trong bí cảnh cũng không phải dạng vừa. Dù sao chủ nhân bí cảnh là Huyền Hoàng Giả. Cảnh giới cao một khi tạo hóa phúc lợi để lại không biết vô tận đến mức nào. Những hồn thú dù cho là nhỏ bé nhưng luyện hóa được nó còn thêm bao nhiêu năm thời gian trưởng thành cũng đầy đủ kinh Huyền hắn trên đường đi vẫn là tận lực tránh né nguy hiểm. Cần ngọc bội lên xem, hắn thấy mình cách một vị đồng môn cũng không quá xa liền nhanh chóng theo hướng tiến tới. Một mình hắn tìm hồn thú cũng quá nguy hiểm có người phụ trợ vẫn là thêm một ngày thời gian, Quân Huyền hắn cũng tới. Vị đồng môn kia như cũng phát giác được có người tới gần mới không di chuyển thêm mà ở yên một chỗ chờ đợi. Khi gặp mặt, Quân Huyền hắn cũng nhận biết người này. Là một vị sư tỷ cũng khá dễ sao, thân truyền đệ tử cùng nội môn thân phận cách xa như trên trời dưới đất. Bảy người có thể không để ý tới sống chết của hắn cũng không sao, hắn không thể than trách được. Nhưng vị sư tỷ này từ trên phi chu đã rất gần gũi. Dường như cách biệt thân phận cũng không tồn tại lấy trên vị Yên sư tỷ nhìn thấy Quân Huyền từ gốc cây bước ra cũng có chút không ngờ tới nhưng vẫn mỉm cười. Nàng quan sát trên ngọc bài thấy khoảng cách từ mình và Quân Huyền cũng không ngắn. Tốc độ di chuyển trong vòng một ngày thời gian đã đuổi tới nàng còn đang không biết là vị thân truyền nào. Nhưng khi gặp mặt nàng lại không ngờ lại là vị nội môn đệ tử được dẫn theo phi thuyền làm quen cũng là do tính cách của nàng, hoàn toàn không hề nghĩ tới ý lợi dụng gì cả. Nhưng khi thấy tốc độ như vậy, nàng cảm giác như nội môn đệ tử cũng thật không đơn giản như vậy. Càng là người được một Thánh Tử dẫn tới sao có thể đơn giản đây ?Quân Huyền tiến lên trước chào hỏi. Vì trên phi thuyền đã làm quen nên hai người cũng không nhiều lời liền nhanh chóng di chuyển. Dãy núi trập trùng theo trên bản đồ cũng không rõ ràng có bao nhiêu dãy người đi thêm một ngày thời gian cũng chưa thấy cái vị trí trung tâm ở đâu mà ngược lại càng tiến vào sâu càng gặp nhiều yêu thú kinh gian này, Quân Huyền cũng không có lãng phí. Hắn tìm được hồn thú phù hợp quấn theo sư tỷ đánh lấy. La Yên cũng được Kiêu Phong dặn dò trước liền nhiệt tình giúp đỡ lấy Quân Huyền. Hồn thú Quân Huyền chọn tới là một con bạch hổ. Tu vi hẳn là đã cao. Dính toàn bộ một kích từ linh hư kỳ La Yên vẫn còn khả năng đào tẩu vậy liền không đơn bộ hành trình lần này, Quân Huyền hắn cũng không dám bộc lộ ra một chút huyền lực nào. Hắn đang chọn lấy hồn thú mà dùng huyền lực đánh tới còn không phải là lộ rõ ra sao ? Quân Huyền cùng La Yên đuổi tới trước cửa hang động của Bạch Hổ bị thương thế cũng không nhẹ liền chui vào hang không hé đầu ra ngoài. La Yên vốn là tính xông theo tới đánh giết nhưng mà Quân Huyền hắn vẫn ngăn nàng Yên nàng một kích không giết được sẽ lại để Bạch Hổ chạy tiếp được. Mà mỗi lần Bạch hổ chạy cũng dẫn theo tiếng động to lớn, một lần có thể chưa ảnh hưởng nhiều nhưng lần thứ hai có thể dẫn động ra thứ không muốn dẫn phòng bất trắc xảy ra, Quân Huyền hắn vẫn là muốn bố trí trận pháp xuống tới. Hắn cũng mới học một chút về trận pháp nhưng bố trí vẫn là được. Tỉ như khốn trận cũng có trong trận pháp cơ sở được Thiên Tâm giảng giải rõ ràng. Phạm vi khốn trận này có thể không thật lớn nhưng đủ ép chặt Bạch Hổ không chạy thoát Yên bị Quân Huyền kéo lấy liền vội hỏi “Làm gì ? Giờ không giết nó, nó khôi phục tới vậy liền hỏng.”Quân Huyền nhìn xung quanh đánh giá một lượt mới trả lời “Không vội, đệ tới bố trí một trận pháp đề phòng Bạch Hổ tẩu thoát.”La Yên nghe vậy cũng có chút im lặng gật đầu. Nàng tính cách có chút nóng, đánh liền đánh làm gì cần tới trận pháp bao giờ. Nhưng nghĩ đề phòng vẫn là để Quân Huyền bày khắc này, Quân Huyền cũng không dám chậm chễ. Hắn từ trong nhẫn trữ vật lấy ra đủ số đồ cần bố trận. Nhìn trên tay Quân Huyền nhẫn trữ vật La Yên có rất nhiều dấu hỏi trên đầu. Đệ tử nội môn bây giờ đều giàu như vậy sao ?Chưa nói đến số đồ để bố trí trận pháp, riêng nhẫn trữ vật cũng đã làm người khác ao ước đến. Dù sao nhẫn trữ vật ở nơi đây cũng thật không rẻ. Nhìn nhẫn trữ vật, La Yên cảm giác thân phận thân truyền đệ tử có chút thất Huyền hắn không để tới nàng. Mà hắn nhanh chóng tạo trận pháp. Không thể không nói, khả năng phân tích của Thiên Tâm xác thực lợi hại. Một đứa không biết rõ gì tới trận pháp như Quân Huyền nhưng vẫn có thể bày ra một cách chính xác. Nhưng cũng phải nhờ một phần thôi diễn liên tục từ Thiên Thư và tiếng chửi của Long Ca mới hoàn thành nhanh như người a, đôi lúc hơn nhau chính là ở người giúp đỡ ! Không trách Quân Huyền được, ai bảo hắn trên thân chứa một lúc ba người đây. Người ta một đầu suy nghĩ một vấn đề. Hắn có thể một lúc bốn đầu suy nghĩ một vấn trận loại nhỏ trong vòng ba mươi phút được Quân Huyền bày ra. La Yên được Quân Huyền thông báo một tiếng liền lấy thế đánh vũ bão tới tấp vào hang động của Bạch Hổ. Hang động của Bạch Hổ chỉ từ một chất thô sơ tạo thành sao chịu được hai kích của Linh Hư kỳ đánh Hổ theo cơn giận giữ bị phá nhà vẫn là lao tới tấn công La Yên. Một bộ móng vuốt cào tới nàng, nhưng Linh Hư kỳ nào dễ dàng chạm tới như vậy. La Yên như xuyên qua không trung liền đã xuất hiện phía sau lưng Bạch một chưởng từ nàng đánh tới, Bạch Hổ trong phút chốc ngã xuống. Nhưng Bạch Hổ vẫn là không từ bỏ, nó gầm lên một tiếng liền bắt đầu chạy !Quân Huyền cũng cẩn trọng quan chiến. Bạch Hổ vừa có ý định chạy. Hắn ở bên ngoài liền khởi động trận pháp. Một tầng ánh sáng trắng nhanh chóng kéo dài từ mặt đất lên tới không trung cao vút. Bạch Hổ lao tới ánh sáng trắng chỉ có phát ra một tiếng “keng !” như kim loại va vào nhau rồi bị đẩy lùi về sau mấy trận hoàn toàn ngăn cản Bạch Hổ chạy ra ngoài cũng có nghĩa là hồn thú sắp tới tay. La Yên không chút chần chừ nào liền hạ sát thủ lấy. Bạch Hổ nếu là toàn thịnh còn có thể chống đỡ thêm chút nhưng từ khi bị truy đuổi tới giờ nó đã ăn liên tiếp năm kích của La Yên. Một sức chống chịu cũng là không còn liền ngã Hổ ngã xuống, khốn trận giải vây cũng là lúc tới phiên Quân Huyền làm việc. Đề phòng trong lúc hấp thu hồn thú bị xảy ra sơ sảy gì Quân Huyền tiến vào phạm vi khốn trận liền dựng trận pháp lên. Dù có La Yên sư tỷ hộ pháp nhưng thêm một hộ pháp vẫn là an toàn.
ta xuyên không thành tà thần